Câu chuyện của Đẹp Mộc bắt đầu từ đây…

Quê mình ở Vĩnh Long. Người ta nói gái miền Tây đẹp mặn mà, nhưng mình thì đen mặn mà từ nhỏ. Không hiểu sao cả nhà ai cũng sáng sủa chỉ có mình là đen nhem nhẻm. Mình nhớ lúc đi học toàn bị gọi là “Miên”, “Cam-pu-chia”, “Sô-cô-la”…. Hồi cấp I còn trẻ con, vô tư chứ sang cấp II, lớn rồi thì tủi thân lắm. Trong lớp lúc nào cũng bị đem ra làm trò cười hết. Nhiều lúc thấy đám đông là cứ phải lãng qua đường khác, sợ bị trêu chọc. Đôi lúc đi học mà chỉ ước có cái áo tàng hình để đừng ai nhìn thấy mình.

Sang đến đầu năm cấp III thì mình quyết tâm để dành tiền mua kem dưỡng trắng da. Nhưng ở quê mà, làm gì có shop mỹ phẩm chính hãng nào. Toàn mấy sạp bán mỹ phẩm Tàu ở chợ thôi. Uy tín hơn chút xíu thì chỉ có mấy quầy mỹ phẩm trong siêu thị.

Mình còn nhớ lúc ấy Pond’s khá nổi tiếng, tivi quảng cáo mỗi ngày, vào siêu thị cũng toàn thấy kem Pond’s. Thế là mình nhịn ăn sáng gần 2 tháng trời để mua bằng được hủ kem dưỡng trắng da của Pond’s. Cứ tưởng xài xong sẽ trắng, ai ngờ càng xài càng đen. Bạn nào từng xài Pond’s sẽ biết ẻm bắt nắng đến cỡ nào, mà lúc đó mình có biết xài kem chống nắng đâu.

Thế là đã đen lại càng đen hơn. Sau đó, nhờ bà chị khai sáng mà mình mới biết đến tầm quan trọng của kem chống nắng. Thế là lại để dành tiền gần cả tháng mới đủ mua tuýp Sunplay. Đúng là xài vào ra đường đỡ rát da hơn. Nhưng lúc ấy lại không biết tẩy trang, tối tối về dùng sữa rửa mặt rồi thôi. Mà bạn biết mấy dòng Sunplay thì độ bám kinh cỡ nào rồi đó. Thế là da mình bớt đen đi đôi chút nhưng mụn thì thi nhau nổi lên như nấm mùa mưa. Lúc ấy nản quá, cộng thêm tới kỳ thi đại học nên ngưng luôn.

Lên đại học, mình ở KTX phòng 10 người, không biết hên hay xui mà vào phòng toàn gái xinh. Nhìn xung quanh ai cũng tươi tắn, trắng trẻo còn mình thì vừa gầy, vừa đen, tự ti kinh khủng. Thậm chí, lúc đó đi xin phục vụ ở quán mà người ta còn có vẻ không muốn nhận nữa mà.

Lúc đó mình mới nghĩ, chẳng lẽ chấp nhận cả cuộc đời vừa đen vừa xấu, ra đường cứ trùm kín mít không dám để ai nhìn thấy như vầy hoài hay sao. Thế là năm I đại học, lần đầu tiên mình có quyết tâm phải “LỘT XÁC”.

Mình còn nhớ tháng lương làm thêm đầu tiên mình dành hơn phân nửa cho việc mua mỹ phẩm dưỡng trắng da. Cách đây khoảng 5 năm, các shop mỹ phẩm cũng chưa nhiều như bây giờ, các bài review mỹ phẩm trên mạng thì cũng không bao nhiêu. Thế là mình lên mạng, search được cái nào hay hay thì mua cái đó thôi. Nhưng dùng rồi thì mới đúc kết được chân lý “Đừng bao giờ tin vào lời quảng cáo”. Hãng nào cũng giới thiệu sản phẩm của mình cao vút tầng mây nhưng chất lượng thực tế thì lè tè dưới đất. 

Mình còn nhớ lần đầu mình chi hơn 1 triệu (số tiền rất lớn với mình lúc bấy giờ) để mua bộ sản phẩm dưỡng da ngày và đêm của White Doctor, mới dùng thì trắng, đẹp như mơ nhưng sau khi một thời gian thì mình nghe hãng này bị thu hồi toàn bộ sản phẩm, sợ quá ngưng sử dụng ngay. Lúc đó, da lại xuống cấp trở lại.

Và sau đó mình mất hơn 1 năm để loay hoay thử hết sản phẩm này đến sản phẩm khác nhưng chưa có một sản phẩm nào thật sự chất lượng cả. Mà sinh viên làm gì có nhiều tiền, phải làm thêm cực lực mới có thể mua một món gì đó. Thế nên, cảm giác mua xong mà dùng không hợp, phải bỏ đi tiếc đứt ruột luôn.

Sau đó mình đọc các sách về làm đẹp, người ta khuyên kết hợp cả việc sử dụng mỹ phẩm phù hợp và sống lành mạnh để cải thiện ngoại hình tốt hơn. Và mình bắt đầu thay đổi thói quen sinh hoạt từ đó: sáng 5h30’ thức dậy chạy bộ; trưa tranh thủ chợp mắt 30’; tối ngủ trước 11 giờ; ăn nhiều rau, không ăn vặt… Về quá trình skincare, mình cũng nắm sơ được những nguyên tắc để phát huy hiệu quả tốt hơn. Lúc ấy chưa có tiền nên quá trình dưỡng da cũng đơn giản lắm: sáng thoa kem chống nắng, tối tẩy trang rửa mặt rồi đi ngủ…

Sau đó, mình đi làm part-time ở một công ty nên thu nhập cũng khá hơn một chút. Mình được chị bạn làm chung hướng dẫn mua những sản phẩm có thương hiệu đàng hoàng như Innisfree, The Face Shop…Mình nhớ lúc đó mình có mua nguyên một bộ dưỡng trắng da của Innisfree luôn bao gồm toner, dưỡng da ban ngày, ban đêm…Dùng một thời gian, kết hợp với việc tập thể dục đều đặn, da tuy chưa trắng hoàn toàn nhưng cũng cải thiện đáng kể, nhìn tươi tắn, có sức sống hơn nhiều.

Dần dà, mình cũng hoàn thiện quá trình làm đẹp hơn: sáng (rửa mặt – toner – chống nắng – cushion); tối (tẩy trang – rửa mặt – thoa kem dưỡng da); mỗi tuần đắp mặt nạ 2 – 3 lần…

Vẫn duy trì như thế, đến năm 3 đại học đã có thể tính là lột xác xong rồi.

Đến năm 4 đại học, phòng KTX của mình có một số bạn cũ chuyển đi, thay vào là mấy bé năm I mới lên. Mình phát hiện ra các bé ấy cũng y hệt mình hồi xưa. Cũng là sinh viên tỉnh mới lên, cũng có đôi chút tự ti rồi muốn thay đổi ngoại hình nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Lúc ấy, các bé có hỏi mình nên dưỡng trắng da, trị mụn, mua mỹ phẩm thế nào, bla bla…Mình còn nhớ đã dành gần nửa ngày để phổ cập kiến thức cho mấy ẻm: thế nào là da dầu, thế nào là da khô, da hỗn hợp, những mỹ phẩm tối thiểu cần phải có gồm những gì, thương hiệu nào chất lượng ổn, giá mềm phù hợp với sinh viên…Sau đó đợi mấy bé có tháng lương làm thêm đầu tiên thì kéo nhau đi mua 1 loạt sữa rửa mặt, tẩy trang, chống nắng, dưỡng trắng ban đêm…

Lúc ấy, mình đã có ý định làm một website về làm đẹp, review mỹ phẩm để các bạn sinh viên mới “chân ướt chân ráo” như mình hồi xưa có cái để tham khảo rồi. Nhưng vì chuẩn bị ra trường, đủ thứ phải lo nên không có thời gian.

Rồi ra trường, mình làm content writer, chuyên viết về mảng làm đẹp và thời trang. Vì làm việc trong lĩnh vực marketing nên cũng tiếp xúc được với nhiều bạn làm SEO, làm code..nên cũng học hỏi được sơ sơ cách build một website. Lúc này, khi cuộc sống đã ổn định, mình cũng có nhiều thời gian hơn nên mới bắt tay vào thực hiện lại ý định của ngày xưa.

Depmoc.online là đứa con tinh thần của mình, tất cả từ việc build web đến viết bài đều do mình tự tay làm hết. Mình làm một phần vì đam mê, một phần vì muốn con chữ của mình có giá trị hơn (một content writer chân chính phải tạo được nội dung hữu ích cho người đọc) nên mới dành hết tâm huyết xây dựng website này. Mình chỉ hy vọng các bài review của mình có thể giúp mọi người có cái nhìn chính xác hơn về sản phẩm trước khi mua, để có thể chọn được những sản phẩm chất lượng nhất, tránh lãng phí vào những món đồ không tốt.

Mong muốn của mình rất đơn giản, nếu các bạn vào đọc thấy hay thì để lại một vài comment khích lệ mình hoặc chia sẻ cho bạn bè cùng tham khảo là mình vui lắm rồi.

Các bạn hãy ủng hộ Đẹp Mộc nhé!

Thân.